Pages

Subscribe:

Sunday, 12 June 2016

Cay đắng vì bị trưởng phòng lừa mất "cái ngàn vàng"

Khốn khổ hơn nữa, là tất cả những người trong văn phòng này đều biết, giống như tôi! Họ bảo, họ đã làm việc ở đây mấy năm liền, họ thừa hiểu bản tính trăng hoa và đánh trống bỏ dùi của sếp.
Tôi đã tưởng như mình gặp được tình yêu thực sự của đời mình khi vừa đến công ty. Anh ấy ngọt ngào, hiểu biết, ăn nói có duyên và cực kỳ quan tâm đến tôi! Nhất là, trong “chuyện đó”, chúng tôi cực kỳ hợp nhau! Cứ gặp nhau là như bị hút vào nhau, không thể dừng lại được! Chỉ có điều, anh chưa muốn công khai chuyện này. Tôi cũng nghĩ là nên từ cũng được, vì mình vừa mới đến, nếu bây giờ công khai làm bạn gái anh, chắc mọi người sẽ xì xào. Mối quan hệ của chúng tôi cũng mới chỉ “ngắn ngày” mà đã sâu sắc như những cặp đôi yêu nhau hàng năm trời, chắc chắn sẽ là đề tài đàm tiếu. Cũng có khi tôi cảm thấy chúng tôi đã “đi xa” và quá nhanh, nhưng anh bảo, nghĩ ngợi làm gì em, ai biết chắc ngày mai thế nào...
Ừ thì ai biết chắc ngày mai thế nào, nhưng bây giờ thì chắc chắn anh đang là trưởng phòng của tôi, lại là người yêu tôi. Anh quản lý tôi ban ngày, và tôi “quản lý” anh ban đêm. Tôi chẳng còn thắc mắc, nghi ngại gì. Mọi việc, anh cứ bảo gì thì tôi làm như thế. Anh dặn tôi làm việc theo cách nào, tôi làm như thế, cuối tháng anh chấm điểm, chấm xếp loại, khen thưởng cao ngất ngưởng. Cứ lâu lâu một lần, tôi lại lên đường đi “công tác” cùng anh, mà thực ra là anh sẽ “quẳng” tôi ở một khách sạn, nhà nghỉ nào đó, đợi anh xong việc, sẽ qua chỗ tôi ngay!
Không gì có thể lãng mạn, tuyệt vời hơn, không gì có thể ngọt ngào và cho tôi cảm giác tốt đẹp hơn, việc được bảo đảm cả về vật chất lẫn tinh thần nhờ anh. Thậm chí, có lúc, đang làm việc, anh nhắn tin bảo tôi sang anh nhờ chút việc. Tôi vừa vào phòng, anh đã cài chặt cửa, lao vào tôi... thèm quá! Tôi cũng hết mình chiều chuộng anh ngay lập tức. Thậm chí có hôm, đang “cao trào” thì có tiếng cô nhân viên phòng hành chính gõ cửa, tôi chui tọt xuống dưới gầm ghế của anh, còn anh tỉnh bơ mời cô nhân viên ấy vào. Trao đổi ngắn vài câu rồi anh xin lỗi, bảo cô ấy ra ngoài nhanh đi, anh còn nhiều việc cần tập trung. Đâu ai biết là tôi đang co rúm người mà vẫn cố để không cười rúc rích ngay dưới gầm bàn.

1
Sáu tháng trôi qua, tôi đã tưởng như mình đang đứng trên mây. Bất chấp cả những xì xèo đồn đoán của mọi người, bất chấp những ánh nhìn khinh rẻ của các chị, các cô đồng nghiệp. Tôi còn tâm sự với cô bạn thân rằng, bao giờ chúng tôi làm đám cưới, họ sẽ còn “ngất lịm” nữa cơ, bởi vì chúng tôi yêu nhau vô cùng! Cô bạn tôi nghi ngại hỏi tôi: “có chắc không”. Tôi gật đầu chắc chắn bằng ánh mắt tự tin!
Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang. Văn phòng nhận một em nhân viên khác, yêu cầu bắt buộc ngay từ đầu khi đến làm ở văn phòng của tôi là phải trẻ và xinh đẹp! Tôi bắt đầu thấy ánh mắt anh nhìn như đốt cháy cô ta, và cô ta cũng không hề bỏ qua cơ hội, cũng đầu mày cuối mắt với anh, không chừa một giây nào. Tôi chứng kiến mà máu ghen trong người tôi sôi sùng sục lên! Tôi tìm anh để nói, rằng tôi sẽ cho anh biết thế nào là lễ độ nếu anh dám lơ mơ. Ban đầu thì anh có vẻ sợ, anh tìm cách giải thích, xin lỗi rồi hứa hẹn!
Nhân cơ hội anh xuống nước với tôi, tôi thẳng thắn đề nghị về đám cưới. Anh như bị giật mình với đề nghị này. Anh bảo, “cứ từ từ đã”. Thế là đêm đêm, tôi bày ra kế hoạch “úp sọt” anh, tôi muốn có thai để buộc anh phải cưới. Nhưng anh rất “tỉnh”. Anh không để cho tôi “lừa” anh một lần nào. Thậm chí, vì tôi quá sốt sắng muốn có con, anh lảng tránh tôi luôn! Tôi và anh cũng xa nhau, chính thức từ lúc ấy. Mặc cho tôi tìm cách gọi điện, hay xin lỗi với hàng trăm tin nhắn, anh cũng mặc kệ tôi. Tôi đã yêu anh rất thật. Tuyệt đối không phải vì tham lam cái mức lương thưởng khi được cặp kè với trưởng phòng. Tôi chỉ vì đã quá quen với sự ngọt ngào từ anh, quá quen với ánh nhìn ấm áp và nâng đỡ ấy! Tôi không biết mình sẽ sống thế nào nếu không còn có anh!
Ba ngày sau khi bỏ rơi tôi, anh chính thức chấm công cho cô gái mới đến ở mức “xuất sắc”. Tôi bị sốc! Cái gì đang diễn ra ở đây vậy! Những gì anh làm với cô gái đó y như những gì đã làm với tôi. Tuần tới, trưởng phòng của tôi quyết đưa “gương mặt mới” đi “công tác”. Tôi biết rõ những gì họ đang có với nhau, biết rõ những gì anh sẽ làm với cô gái đó!

Có nên mách tội chị dâu mất nết?

Chị dâu không hề muốn tôi vào làm cùng công ty, chị luôn miệng chê ở đây không tốt, phải làm ca, rồi thì chế độ bạc bẽo, ông chủ ghê gớm…
    Nhưng vì tôi thất nghiệp đã lâu rất cần việc làm, lại có đứa bạn làm trong này nhiệt tình giúp nộp hồ sơ, tôi thi đỗ nên chị tỏ vẻ không vui từ đó…
    Chẳng lâu sau tôi cũng phát hiện ra bí mật của chị, khi mọi người cứ nhìn tôi chỉ trỏ sau khi biết tôi là em chồng chị.
    Ra là chị và anh tổ trưởng cặp kè với nhau rất lâu rồi. Từ khi chị chưa lấy anh tôi. Tay tổ trưởng đã vợ con đề huề, cùng vô khối bồ là các cô gái nhẹ dạ hoặc bọn công nhân mới chân ướt chân ráo vào công ty, cần phải quỵ lụy hắn mới có việc để làm.

    Những tưởng lấy chồng chị sẽ tu chí hơn, nhưng không hiểu ngoài cái quyền tổ trưởng quèn, hắn còn ma lực gì mà chị dâu tôi cứ bám riết hắn không thể rời nổi. Hắn thậm chí còn ích kỷ, không ký giấy đồng ý cho chị tham gia hoạt động giao lưu, do đoàn thanh niên phối hợp cùng công đoàn tổ chức, vì sợ thằng khác nhòm ngó chị. Hắn ngang nhiên tuyên bố với bàn dân thiên hạ rằng ngoài chồng và hắn ra, bố bảo chị cũng không dám đến gần thằng nào khác.
    1
    Hình minh họa: Corbis
    Có lần lúc ngồi ăn cơm trưa trên nhà ăn, do tôi ngồi quay lưng lại nên hắn không để ý, vẫn oang oang khoe chiến tích của mình, rằng vừa “chén” được đứa này đứa khác… Hắn không kể suông mà còn có ảnh, clip bằng chứng hẳn hoi. Hầu như ai cũng biết chuyện song chẳng dư hơi đi mách lẻo làm gì cho thêm họa, con nào ngu thì chết.
    Hắn ta luôn mang thói quen, cứ con nào “cho” hắn xong là hắn bỏ gio vào và khinh như mẻ. Dẫu chị là bồ ruột của hắn, trung thành bao nhiêu năm, song hắn vẫn cứ kể bô bô ra, nào có nể nang. Chắc chị không nghe thấy hay sao nên không biết nhục. Trong khi chắc anh trai tôi cũng không biết nên chị vẫn có thể sống sượng như thế.
    Theo tôi được biết, vợ của hắn chán chẳng thèm ghen tuông gì nữa, chỉ cười khẩy vào mặt những cái loại con gái nom thì sạch sẽ, lại được thêm cái dễ dãi, phù hợp làm trò mua vui, giải trí rẻ rúng cho chồng mình. Vì anh ta chẳng bao giờ phải tốn xu nào hết, chỉ cần nhờ cái chức quèn, cùng ba tấc lưỡi, mồm mép của mình mà thôi.
    Tôi hận nhất là cái hôm cháu tôi, là con gái của anh chị phải vào viện cấp cứu do bị viêm ruột, đi ngoài. Chị xin nghỉ cả ngày ở công ty nhưng vẫn báo với người nhà là có hàng gấp phải vào buổi chiều làm nốt, trong khi đó chị lại đến nhà nghỉ tâm sự, kêu khổ với bồ…
    Có người còn nghi ngờ chị dâu tôi đi lại với cùng lúc hai người đàn ông, khéo chẳng biết hai đứa con chị đẻ ra là con ai cũng nên.
    Tôi vô cùng căm tức thay cho anh mình, đã bị lừa dối bấy lâu nay. Tôi thấy khinh quá và thực lòng không muốn gọi con người tráo trở, lọc lõi ấy là chị.
    Tôi có nên nói với anh mình toàn bộ những gì tôi biết không?
     
    Blogger Templates