Pages

Subscribe:

Monday, 5 March 2018

Tháng 3 tới - Em chọn lãng quên anh!

Ta tập gói ghém những điều đã cũ vào một ngày tháng ba đẹp đẽ để bắt đầu một cuộc đời mới - Thanh xuân nào đâu đã rời bỏ em - kẻ ngông cuồng tưởng đã cạn hết cả tin yêu.

Khi những năm tháng ấy dần qua đi, em cứ tưởng cả bầu trời vẫn sẽ mãi xanh như vậy, yên ả như thế.

Ấy thế mà hạ qua, thu tới, đông về cũng chẳng níu kéo nổi bước chân ai. Chùng chình vài cơn gió bấc kéo theo cả những hanh hao. Có hay chăng phải mất cả trăm năm hao gầy để lãng quên đi vùng kí ức ngọt nhạt của một thời thanh xuân có ai đó bước đi cùng.

Qua tất thảy những đắm say, vẫn còn đây vẹn nguyên xúc cảm như ngày đầu. Người có hay chăng - kẻ ở lại - vẫn mưu cầu được an yên. Chỉ vừa đủ cho con tim không thổn thức mỗi khi nhớ về kẻ đã bước đi năm nao. Mà tuyệt nhiên không ngoái đầu dẫu chỉ trong phút giây tuyệt vọng.

Em biết tất cả đều đã được an bài bởi bàn tay của số phận, nhưng chẳng thế cam tâm sống cuộc đời vô nghĩa mà không dám đổi thay.

Lựa chọn đó là can trường hay bất đắc dĩ thì em chỉ mong kẻ bước đi năm ấy vẫn mãi sẽ thấy được màu của hi vọng. Hiên ngang rồi mạnh mẽ đi về phía bầu trời đầy nắng hong khô đi những giọt lệ ướt mi.

Đôi khi đi qua tất thảy thăng trầm, tới tận cùng của đau khổ mới nhận ra mình nắm giữ một thứ quá chặt, đến nỗi ghim thẳng vào tay một vết cắt sắc lẹm. Cơn đau chạy thẳng vào tim, ở đó và chai sạn theo thời gian. Mà đâu hay buông ra thì cũng chỉ là ảo ảnh. Là cố chấp tới tận cùng.

Thế rồi bỗng một ngày kia, khi trang sách cũ gấp lại. Cũng chẳng ai nhớ nổi những nhỏ nhặt tầm thường. Tan ra rồi vỡ tan tành. Thứ đáng sợ nhất là không thể lãng quên điều không đáng nhớ. Ôm mộng tưởng hóa thành hư vô.

Ta tập gói ghém những điều đã cũ vào một ngày tháng ba đẹp đẽ để bắt đầu một cuộc đời mới - Thanh xuân nào đâu đã rời bỏ em - kẻ ngông cuồng tưởng đã cạn hết cả tin yêu.
Nguồn: Guu.vn

Wednesday, 7 December 2016

Mẹ à, con sinh ra hình như không dành cho thế giới này

Tương lai với con giờ đây là thứ gì đó mờ mịt nhất với một bên chân chẳng còn được như lúc đầu mẹ đã ban tặng.

Mẹ à, hình như mùa đông năm nay đến sớm hơn thì phải, ngoài kia những cơn gió lạnh kèm theo mưa lớn làm con cảm thấy “lạnh" nhưng nơi lạnh nhất trong cơ thể ốm yếu này của con là trái tim, hình như nó đang tan chảy. Mọi chuyện diễn ra trong quãng thời gian qua như một cơn ác mộng, đêm về con không thể nào ngủ được, hồi tưởng những thứ đã qua, về quá khứ, tương lai. Con tâm sự với màn đêm với bức tường trắng và những dòng chữ này để giải tỏa nỗi niềm mà có lẽ mẹ cũng chẳng bao giờ đọc được.

Một tháng đã trôi qua, buổi tối định mệnh ấy, một tiếng rầm mạnh làm con như điếng người, con nhào lộn mấy vòng giống như những diễn viên xiếc vậy. Hai chiếc xe mỗi chiếc một nơi, khung cảnh ấy con vẫn nhớ như in, con vẫn tỉnh nhưng một bên chân không còn lành lặn nữa rồi. Chú đụng vào con đã đứng dậy đi được rồi, chú không sao và kêu người cho con vào cấp cứu. Hình như ông trời vẫn còn thương con. Hai năm hai vụ tai nạn, một trên sân bóng và giờ nữa đã lấy đi của con và gia đình mình bao nhiêu thứ: sức khỏe, tiền bạc, thời gian, hơn nữa là cả những giọt nước mắt của mẹ, trái tim con như vỡ vụn. Quãng thời gian nằm viện thật dài với con, hình như con đã quen dần với cuộc sống ở nơi này sau lần va vấp đầu tiên đó, chỉ mong từng ngày từng giờ để được ra viện về nhà.

Từng ngày trôi là những giọt nước mắt mẹ lại rơi trên khuôn mặt hốc hác, xanh sao ấy. Con đau lắm, nợ mẹ nhiều lắm. Ra viện về nhà, con thấy cuộc sống yên bình hơn hẳn nhưng chẳng thể làm được gì, từ những thứ nhỏ nhặt nhất cũng cần bàn tay mẹ. Con bất động trên giường, nước mắt lại rơi. Mẹ làm đủ mọi thứ, từ việc vệ sinh cá nhân, cho con ăn... đều cần đến sự trợ giúp của mẹ, con chẳng khác nào một đứa bé mới sinh vậy.

Tương lai với con giờ đây là những thứ gì đó mờ mịt nhất với một bên chân chẳng còn được như lúc đầu mẹ đã ban tặng. Con sinh ra hình như không dành cho thế giới này, để những người xung quanh phải chịu khổ vì con, mà mẹ là người phải chịu nhiều nhất. Con phải làm sao bây giờ? 20/10 sắp tới rồi, là ngày gì mẹ nhỉ? Con chưa bao giờ có một lời chúc hay món quà ý nghĩa nào với mẹ cả, cũng chưa thể hiện tình cảm với mẹ ra bên ngoài nữa, một cái ôm hay những câu “con yêu mẹ" cũng chẳng bao giờ nói được lên lời. Con có thể nói những lời yêu đương tới người con gái mà con thích một cách dễ dàng, ôm choàng lấy họ những lúc họ yếu đuối hay tặng những món quà nhân dịp những ngày lễ nhưng chưa bao giờ làm được điều này với mẹ. Con vô tâm lắm phải không mẹ? Con giờ chỉ cầu nguyện cho mẹ sống khỏe, đôi chân con có thể bình phục lại được như trước để "báo hiếu" cho mẹ về sau mà thôi. Con nợ mẹ quá nhiều rồi.

Chạnh lòng người mẹ là giáo viên mầm non bị lãng quên

Dù có thể người qua sông chưa một lần quay lại bến cũ thăm con đò xưa nhưng có lẽ với mẹ, người chở đò cập bến cũng là niềm vui.

Đò sang sông, khách qua đò lên bến đi xa ngàn dặm, mấy ai còn nhớ đến người lái đò năm nào. Năm tháng trôi qua, ngàn chuyến đò cập bến, triệu người khách qua sông, đến khi gác mái chèo, người lái đò năm nao nay tóc bạc da mồi vẫn bồi hồi nhớ đến những chuyến đò xưa dù chẳng ai quay lại. Lòng chợt buồn mênh mang. Và câu chuyện của mẹ tôi, cô giáo mầm non.
Hàng chục đứa “con” dù chưa làm “mẹ”: 20 tuổi, độ tuổi xuân xanh đẹp nhất đời người, mẹ đã trở thành cô giáo mầm non ngày ngày chăm sóc, dạy dỗ những em bé mới chỉ hơn 10 tháng tuổi chân đi chưa vững, miệng nói ê a. Đón các bé từ vòng tay cha mẹ, mẹ khi ấy dù chưa lập gia đình, chưa mang nặng đẻ đau nhưng đã làm mẹ của hàng chục con nhỏ. Tay có ngón dài, ngón ngắn, các con của mẹ cũng vậy, đứa khỏe mạnh, đứa ốm yếu, đứa đã biết ăn cơm nát, đứa còn bú bình. Không phải là 8 giờ làm việc, ngày qua ngày từ sáng sớm đến tận chiều tối mẹ cần mẫn chăm sóc dạy dỗ đàn con thơ, không quản ngại vất vả, không nề hà trăm việc không tên mà có lẽ giáo trình giảng đường chưa từng dạy đến: đút từng muỗng cháo, ngụm sữa, ru ngủ à ơi, tắm táp, dọn dẹp lau chùi…
Không như những bậc học khác, bậc mầm non các con còn rất nhỏ nên mẹ không chỉ là cô mà còn như một “người mẹ thứ 2”. Ở tuổi này các con tựa như những mầm non mới nhú, ngây ngô đáng yêu nhưng nhiều khi cũng vô chừng, không phải cứ nói là con nghe, gọi là thưa, đưa là nhận. Vì thế, mẹ có khi rất nghiêm khắc lúc phải thật nhẹ nhàng, có khi là người lớn, lúc lại biến thành đứa trẻ lên 5 lên 3 để hòa đồng cùng các bạn nhí. Nếu không có tình yêu thương con trẻ, sự tận tâm và cả lòng yêu nghề chắc hẳn khó khăn lắm với mẹ để có thể vượt qua tất cả. Rồi năm tháng qua đi, hàng trăm, hàng ngàn đứa con của mẹ đã lớn khôn, bay cao bay xa đến những chân trời mới.
Người đầu tiên cầm tay con viết từng nét chữ, dạy con ê a đánh vần, đặt viên gạch để con bước đến con đường tri thức rộng lớn có thể là cha mẹ, là ông bà, nhưng rất nhiều trong số đó là các cô giáo mầm non. Muốn xây nhà cao ắt phải làm móng chắc, muốn cây tỏa bóng, mầm ươm cần được nuôi dưỡng chăm sóc khỏe mạnh. Mái trường đầu tiên con học là trường mầm non. Người thầy đầu tiên của con là cô giáo mầm non. Cánh cửa tri thức đầu tiên con chạm đến là cổng trường mầm non. Suốt bao năm tháng ở trường con luôn được cô yêu thương, chăm sóc nhưng phải chăng vì con còn quá nhỏ, vùng ký ức luôn được lấp đầy bằng kỷ niệm và năm tháng lớn khôn nên con đã lãng quên người mà với con khi đó chẳng khác nào mẹ hiền? Mẹ thì chẳng khi nào con lãng quên, nhưng người mẹ thứ 2 là cô giáo mầm non con lại đã quên. Làm sao con nhớ? Có bao giờ ký ức tuổi lên 3 lên 5 về lại trong tâm trí con? Con đã quên người thầy đầu tiên, cô giáo mầm non năm nào như một lẽ thường tình.
Tháng 11 trời se se lạnh. Mẹ đã già, "con đò” nay đã gác mái, bến sông vắng lặng; không trách cũng chẳng giận hờn, nhưng có lẽ cứ mỗi dịp 20/11 mẹ cũng như tất cả các cô giáo mầm non khắp nơi sẽ có những phút giây chạnh lòng. Kính tặng các cô giáo mầm non lời chúc sức khỏe, bình an và luôn hạnh phúc với sự nghiệp nuôi dạy trẻ. Trên gương mặt đầy nếp nhăn cuộc đời của mẹ, con thấy bên những nếp buồn là những nếp vui, hạnh phúc vì mẹ đã chở bao chuyến đò tuổi thơ cập bến. Dù có thể người qua sông chưa một lần quay lại bến cũ thăm con đò xưa nhưng có lẽ với mẹ, người chở đò cập bến cũng là niềm vui.

Wednesday, 10 August 2016

Ứa nước mắt phát hiện chuyện "thử hàng" nơi công sở

Câu chuyện động trời đó xảy ra đã vài năm nay. Nhóm đàn ông đó đều bị công ty tôi sa thải. Trước khi sa thải, họ đều phải gặp rắc rối với pháp luật.
Ở các trang web đen, thường có những “tổ”, được dân chơi lập ra để “thử hàng”. Nôm na là họ đi làm chuyện bậy bạ với các cô gái rồi về viết bài cảm nhận, đánh giá, trao đổi số điện thoại này nọ... Cái “trò mèo” ấy, thật đen đủi lại rơi vào đúng văn phòng của tôi. Các anh nam giới ham chơi, xấu tính, bày trò “thử hàng” với chị em phụ nữ rồi lên nhóm kín buôn chuyện với nhau. Nhiều chị ở đây lâu rồi thì cảnh giác chứ đám nhân viên nữ mới về như chúng tôi cũng có nhiều người “dính bẫy”.
Điển hình là tôi. Tôi không thuộc nhóm sắc nước hương trời gì cho cam, cũng chỉ gọi là hình thức trung bình khá. Mới đi làm, tôi thấy có anh T quan tâm, hỏi han, mời tôi đi uống nước, ăn trưa... Tôi mới đến, còn nhiều bỡ ngỡ, anh ấy trao đổi công việc rồi mách cho vài “mẹo” để áp dụng ở công ty, để nhìn nhận một số việc tuy không thuộc phạm vi công việc nhưng dù sao cũng là việc ở công ty, khiến tôi cũng nể... Vài tuần sau, tôi thấy tôi cũng “đổ”. Rồi chuyện gì đến cũng đến, chúng tôi trẻ tuổi mà, chúng tôi có chữ X thứ ba và tôi nghĩ, có lẽ đây sẽ là một mối quan hệ lâu dài.
Nhưng sau ba, bốn lần chúng tôi thực hiện điều đó cùng nhau, thì T biến mất. Tin nhắn không trả lời, điện thoại không nghe máy, mọi liên lạc qua internet đều cắt đứt. Khi gặp nhau ở công ty, T thản nhiên như tôi là một người chưa gặp bao giờ. Tôi hoang mang, lo lắng, cảm thấy có chút gì thất vọng và quả thực cũng rất nhiều xấu hổ. Có cái gì đó rất không ổn trong chuyện này. Tôi cũng tự cảm thấy mình như một “món hàng”, dễ dãi và nhanh chóng bị người ta vứt bỏ.


cong so 1
Sau T, khoảng vài tuần sau, tôi vừa kịp nguôi ngoai và quyết định gạt bỏ mối quan hệ ngắn ngủi ấy sang một bên thì lại đến N, anh nhân viên phòng tài chính, nhắn tin và tán tỉnh tôi. Tôi chưa có ấn tượng gì với con người này cả. Chỉ nhìn thấy nhau và chào hỏi xã giao. Hơn nữa, những lần gặp ấy, tôi không cảm thấy N có chút để ý nào đến tôi. Vậy mà bây giờ nhắn tin tản tỉnh? Liệu có gì bất ổn ở đây không? Sự biến mất của T đã làm tôi nghi ngại, hình như có mục đích gì trong chuyện đó rồi, giờ lại đến N?
Tôi coi như không nhận được tin nhắn của N và lẳng lặng làm việc của mình. Tôi không muốn vướng vào cái bẫy nào, dù rằng tôi cũng chưa biết mình có đang bị giăng bẫy hay không! Sau ba, bốn ngày nhắn tin, tán tỉnh không hiệu quả, bỗng nhiên N đến thăm tôi và đưa cho tôi một món quà. Mở ra, tôi ngạc nhiên đó là đôi giày mà tôi rất thích. Tôi đã từng tâm sự với T rằng tôi rất thích đôi giày đó. Rồi T biến mất và N xuất hiện, đôi giày đó chính xác là tôi đã nói với T. Nhất định là có chuyện gì đó ở đây rồi. Hình như họ bàn bạc nhau để gài bẫy tôi. Tôi trả lại quà cho N, nói rằng tôi không nhận vì cũng không biết đi đâu với đôi giày đẹp như thế này. Tôi nói khéo để N về cho nhanh. Một mình đóng cửa phòng, nhớ lại chuyện với T, sự biến mất của anh ta, món quà của N... Có cái gì đó rất đau khổ và ấm ức cứ cồn cào lên trong lồng ngực tôi.
Chuyện cũng qua đi, vài tháng sau, khi tôi không còn nghĩ đến nữa thì có một lần tôi phải ở lại làm việc đến khuya. Có một mình tôi trong phòng làm việc thôi, tôi không dùng máy tính cá nhân nữa mà bật máy bàn của phòng lên để làm. Bỗng có tin nhắn Facebook, nhưng không phải của tôi mà là của anh đồng nghiệp nam trong phòng. Chắc lúc rảnh rỗi vào trộm Facebook nhưng chưa đăng xuất. Tin nhắn cứ thế “nhảy” vào, một tràng dài dằng dặc. Tôi liếc qua thì thấy có hình của một em mới về công ty kèm theo bao nhiêu là lời nhận xét. Ôi, chuyện gì đang xảy ra thế này, tôi không thể cưỡng lại cơn tò mò. Hóa ra đó là cái group kín, họ nói chuyện “đen tối” với nhau. Và nội dung xoay quanh chuyện... thử hàng các em ở công ty.
Họ cử người tấn công, chinh phục, “thử dùng” rồi lên đây kể lại. Lần thêm lên, tôi thấy rằng có rất nhiều người trong công ty này đã “dính”. Và không nằm ngoài dự đoán, chính tôi cũng là nạn nhân. T và N đều lần lượt là hai người được phân công ngủ với tôi rồi lên kể lại. Khi T quan hệ với tôi, anh ta muốn quay phim, chụp hình như vì tôi phản đối nên T đành kể “chay”. Sau đó, N tiếp tục được giao phần việc còn lại, phải làm sao cho tôi chịu quay phim, chí ít là chụp ảnh để bọn họ có “hình tư liệu”. Việc N biết chuyện tôi thích đôi giày là do T nói. Họ nhất định cần quay phim và chụp ảnh được tôi là vì T nói, tuy tôi không xinh đẹp nhưng cách tôi bước vào chuyện đó thì cực kỳ hấp dẫn.
cong so 2
Ngoài tôi ra, chị T, chị V, chị X đều bị cái nhóm này “thử hàng” và công khai kết quả. Tệ nhất là anh đồng nghiệp nam duy nhất của phòng tôi lại chính là người nhiệt tình nhận xét và bình luận, chính anh cũng là người thông báo địa chỉ nhà và thói quen đi làm, giờ về... của tôi cho bọn T, N “tấn công”. Có kết quả đăng lên, anh vào “hóng hớt”, để những biểu tượng mặt cười hô hố làm tôi phẫn uất.
Sẵn tiện tài khoản chưa đăng xuất, tôi đưa hết tên của các chị em trong công ty vào để chứng kiến hành động đốn mạt của nhóm nam giới này. Vì sợ các bài đó bị xóa, tôi còn cẩn thận chụp lại màn hình làm bằng chứng nữa. Nhân tiện, tôi soạn sẵn một đơn kiện, gửi bản copy của đơn kiện này lên cái nhóm đó cho cả bọn xem, xem “chúng nó” có ý kiến gì không...
Câu chuyện động trời đó xảy ra đã vài năm nay. Nhóm đàn ông đó đều bị công ty tôi sa thải. Trước khi sa thải, đều phải gặp rắc rối với pháp luật, không đến mức đi tù nhưng số tiền nộp phạt cũng không phải nhỏ. Thêm cả chuyện xin lỗi chúng tôi, nhưng quả thực chúng tôi ghê tởm những lời xin lỗi ấy nên không ai còn muốn gặp để nghe.

Quả báo vì ngoại tình công sở

Hạnh chuyển công ty như thay áo, đến đâu, Hạnh cũng được ưu ái, cho giữ những công việc quan trọng và có được sự tín nhiệm của sếp. Và ở đâu, Hạnh cũng tìm cách quyến rũ sếp.
Hạnh chẳng phải là cô gái có khuôn mặt xinh đẹp gì cho cam, nhưng ở Hạnh có một nét gì đó vô cùng quyến rũ mà đàn ông nhìn vào sẽ nói là rất đàn bà. Dáng người đẹp, vòng nào ra vòng ấy, người đi lúc nào cũng cong veo như người mẫu. Nên chỉ cần một chiếc váy liền thân và một đôi guốc cao, Hạnh lập tức sẽ khiến bao nhiêu đàn ông là mấy nhiêu ánh mắt dán vào đó, nhìn đắm đuối không thôi. Vì Hạnh có sức hút như thế nên khuôn mặt không xinh cho lắm đã không còn là nhược điểm
Giọng nói trong trẻo, ngọt ngào, nói câu nào là các anh điêu đứng câu ấy nên Hạnh là tâm điểm chú ý của nhiều người. Nhưng, người đàn bà đẹp ấy không biết tận dụng nhan sắc của mình, ngoại hình của mình để dừng chân ở một chốn nào đó gọi là yên bình. Hay tìm một người đàn ông giàu có, có tiền của để được thảnh thơi, dựa dẫm. Hạnh lại chọn con đường chuyên đi quyến rũ đàn ông có vợ, làm mồi nhử họ để họ lao vào vòng tay của mình một cách điêu đứng. Đó là chiến tích. Ở đâu có Hạnh mà ở đó không có một cuộc tình nào thì người ta lấy làm lạ. Nhưng những cuộc tình của Hạnh thường là những cuộc tình vụng trộm, với các ông sếp lớn.
cong so 1
Giọng nói trong trẻo, ngọt ngào, nói câu nào là các anh điêu đứng câu ấy nên Hạnh là tâm điểm chú ý của nhiều người. (ảnh minh họa)
Chị em cũng sẽ hiểu ngay những kiểu con gái như Hạnh là như thế nào. Và các đức ông chồng có chức quyền, dù có muốn mấy cũng không giữ lại được lòng chung thủy và sẽ một lần, hai lần, rồi vài lần ngã vào vòng tay của ả nhân tình mà họ cũng không hề hay biết, gia đình họ sắp tan nát từ lâu.

Hạnh chuyển công ty như thay áo, đến đâu, Hạnh cũng được ưu ái, cho giữ những công việc quan trọng và có được sự tín nhiệm của sếp. Và ở đâu, Hạnh cũng tìm cách quyến rũ sếp. Nhiều gia đình tan nát vì cô gái chuyên đi cặp bồ, rồi cướp chồng người. Vì những người đàn bà khi có chồng ngoại tình, họ không đủ can đảm và bản lĩnh để đánh ghen, họ cũng không còn sức để níu kéo chồng mình quay trở lại. Nhưng những mối tình với Hạnh cũng nhanh chóng tan theo mây khói khi người ta đã quá hiểu tính cách của Hạnh. Và rồi, Hạnh lại chuyển công ty.
Rồi một ngày, nhân viên ở công ty ấy không thể chịu đựng được cái tính hách dịch, lẳng lơ của Hạnh, họ đã ra tay. Việc đầu tiên là họ tìm bằng chứng tố cáo Hạnh ngoại tình với sếp và tìm cách để cho vợ của ông ta biết. Và chuyện đó đã xảy ra.
Cô vợ của sếp đúng là một người cao tay, tìm tới tận công ty. Nhân lúc chồng cô ta đi công tác, cô ta thuê mấy gã cao to, đen, nhìn lực lưỡng đến sợ để đánh ghen. Trước mặt bao nhiêu đồng nghiệp, cô ta lao vào dứt tóc Hạnh, rồi tát tới tấp và chụp những bức ảnh Hạnh tóc tai bù xù, quần áo xộc xệch lại để cho chồng xem. Những gã đàn ông xăm trổ đầy mình nhìn Hạnh bằng con mắt hèm hè. Cô vợ của ông sếp dọa, từ nay, cô mà còn bén mảng tới chồng tôi, tôi sẽ cho cô biết thế nào là lễ độ. Dừng ngay cái trò đi cặp kè, cướp chồng người khác nhé, không thì, đời cô tan tành mây khói. Tôi nói là làm, tôi không phải dạng vừa đâu, đừng có bỏ ngoài tai lời nói của tôi.
cong so 2
Đàn bà phải tìm cho mình một người đàn ông yêu mình và là của riêng mình (Ảnh minh họa)
Nói rồi, vợ sếp vứt ngay tờ đơn xin thôi việc trước mặt Hạnh. Ngay hôm đó, Hạnh phải dọn đồ và ra về trong sự xấu hổ, nhục nhã ê chề. Người con gái vênh váo ngày nào giờ trở thành người đàn bà tội nghiệp vì cướp chồng người ta.
Đúng là, có những cô gái ‘chưa thấy quan tài chưa đổ lệ’. Vì họ nghĩ, chuyện họ cướp chồng một là mãi mãi không bao giờ bị bại lộ, hai là sẽ chẳng ai dám làm gì họ nên cứ làm liều. Có những người vì ham cuộc sống giàu sang, thích cặp kè với những gã giàu có nên không bao giờ lường trước được hậu quả. Những trận đánh ghen kiểu như cô vợ sếp dành cho Hạnh còn là quá bình thường, quá đơn giản. Còn có những trận đánh ghen ghê gớm, tai quái hơn nhiều, có khi hủy hoại cả nhan sắc và khuôn mặt. Đâu phải người đàn bà nào trong cơn ghen cũng đủ bản lĩnh và tỉnh táo để không làm những việc phạm sai lầm. Có những lúc bốc đồng, họ có thể làm việc tội lỗi và gánh chịu hậu quả nhưng họ vẫn làm.
Nên, những cô gái chuyên đi cặp bồ, cướp chồng, đừng đùa bỡn với họ. Bài học đánh ghen ở xã hội quá nhiều, hậu quả cũng quá đau đớn nên có lẽ sẽ là hồi chuông cảnh tỉnh đối với những người chuyên đi cặp bồ, cướp chồng người khác. Đừng biến mình thành nạn nhân rồi đến lúc ân hận thì cũng đã không còn kịp nữa rồi!

Sunday, 12 June 2016

Cay đắng vì bị trưởng phòng lừa mất "cái ngàn vàng"

Khốn khổ hơn nữa, là tất cả những người trong văn phòng này đều biết, giống như tôi! Họ bảo, họ đã làm việc ở đây mấy năm liền, họ thừa hiểu bản tính trăng hoa và đánh trống bỏ dùi của sếp.
Tôi đã tưởng như mình gặp được tình yêu thực sự của đời mình khi vừa đến công ty. Anh ấy ngọt ngào, hiểu biết, ăn nói có duyên và cực kỳ quan tâm đến tôi! Nhất là, trong “chuyện đó”, chúng tôi cực kỳ hợp nhau! Cứ gặp nhau là như bị hút vào nhau, không thể dừng lại được! Chỉ có điều, anh chưa muốn công khai chuyện này. Tôi cũng nghĩ là nên từ cũng được, vì mình vừa mới đến, nếu bây giờ công khai làm bạn gái anh, chắc mọi người sẽ xì xào. Mối quan hệ của chúng tôi cũng mới chỉ “ngắn ngày” mà đã sâu sắc như những cặp đôi yêu nhau hàng năm trời, chắc chắn sẽ là đề tài đàm tiếu. Cũng có khi tôi cảm thấy chúng tôi đã “đi xa” và quá nhanh, nhưng anh bảo, nghĩ ngợi làm gì em, ai biết chắc ngày mai thế nào...
Ừ thì ai biết chắc ngày mai thế nào, nhưng bây giờ thì chắc chắn anh đang là trưởng phòng của tôi, lại là người yêu tôi. Anh quản lý tôi ban ngày, và tôi “quản lý” anh ban đêm. Tôi chẳng còn thắc mắc, nghi ngại gì. Mọi việc, anh cứ bảo gì thì tôi làm như thế. Anh dặn tôi làm việc theo cách nào, tôi làm như thế, cuối tháng anh chấm điểm, chấm xếp loại, khen thưởng cao ngất ngưởng. Cứ lâu lâu một lần, tôi lại lên đường đi “công tác” cùng anh, mà thực ra là anh sẽ “quẳng” tôi ở một khách sạn, nhà nghỉ nào đó, đợi anh xong việc, sẽ qua chỗ tôi ngay!
Không gì có thể lãng mạn, tuyệt vời hơn, không gì có thể ngọt ngào và cho tôi cảm giác tốt đẹp hơn, việc được bảo đảm cả về vật chất lẫn tinh thần nhờ anh. Thậm chí, có lúc, đang làm việc, anh nhắn tin bảo tôi sang anh nhờ chút việc. Tôi vừa vào phòng, anh đã cài chặt cửa, lao vào tôi... thèm quá! Tôi cũng hết mình chiều chuộng anh ngay lập tức. Thậm chí có hôm, đang “cao trào” thì có tiếng cô nhân viên phòng hành chính gõ cửa, tôi chui tọt xuống dưới gầm ghế của anh, còn anh tỉnh bơ mời cô nhân viên ấy vào. Trao đổi ngắn vài câu rồi anh xin lỗi, bảo cô ấy ra ngoài nhanh đi, anh còn nhiều việc cần tập trung. Đâu ai biết là tôi đang co rúm người mà vẫn cố để không cười rúc rích ngay dưới gầm bàn.

1
Sáu tháng trôi qua, tôi đã tưởng như mình đang đứng trên mây. Bất chấp cả những xì xèo đồn đoán của mọi người, bất chấp những ánh nhìn khinh rẻ của các chị, các cô đồng nghiệp. Tôi còn tâm sự với cô bạn thân rằng, bao giờ chúng tôi làm đám cưới, họ sẽ còn “ngất lịm” nữa cơ, bởi vì chúng tôi yêu nhau vô cùng! Cô bạn tôi nghi ngại hỏi tôi: “có chắc không”. Tôi gật đầu chắc chắn bằng ánh mắt tự tin!
Nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang. Văn phòng nhận một em nhân viên khác, yêu cầu bắt buộc ngay từ đầu khi đến làm ở văn phòng của tôi là phải trẻ và xinh đẹp! Tôi bắt đầu thấy ánh mắt anh nhìn như đốt cháy cô ta, và cô ta cũng không hề bỏ qua cơ hội, cũng đầu mày cuối mắt với anh, không chừa một giây nào. Tôi chứng kiến mà máu ghen trong người tôi sôi sùng sục lên! Tôi tìm anh để nói, rằng tôi sẽ cho anh biết thế nào là lễ độ nếu anh dám lơ mơ. Ban đầu thì anh có vẻ sợ, anh tìm cách giải thích, xin lỗi rồi hứa hẹn!
Nhân cơ hội anh xuống nước với tôi, tôi thẳng thắn đề nghị về đám cưới. Anh như bị giật mình với đề nghị này. Anh bảo, “cứ từ từ đã”. Thế là đêm đêm, tôi bày ra kế hoạch “úp sọt” anh, tôi muốn có thai để buộc anh phải cưới. Nhưng anh rất “tỉnh”. Anh không để cho tôi “lừa” anh một lần nào. Thậm chí, vì tôi quá sốt sắng muốn có con, anh lảng tránh tôi luôn! Tôi và anh cũng xa nhau, chính thức từ lúc ấy. Mặc cho tôi tìm cách gọi điện, hay xin lỗi với hàng trăm tin nhắn, anh cũng mặc kệ tôi. Tôi đã yêu anh rất thật. Tuyệt đối không phải vì tham lam cái mức lương thưởng khi được cặp kè với trưởng phòng. Tôi chỉ vì đã quá quen với sự ngọt ngào từ anh, quá quen với ánh nhìn ấm áp và nâng đỡ ấy! Tôi không biết mình sẽ sống thế nào nếu không còn có anh!
Ba ngày sau khi bỏ rơi tôi, anh chính thức chấm công cho cô gái mới đến ở mức “xuất sắc”. Tôi bị sốc! Cái gì đang diễn ra ở đây vậy! Những gì anh làm với cô gái đó y như những gì đã làm với tôi. Tuần tới, trưởng phòng của tôi quyết đưa “gương mặt mới” đi “công tác”. Tôi biết rõ những gì họ đang có với nhau, biết rõ những gì anh sẽ làm với cô gái đó!

Có nên mách tội chị dâu mất nết?

Chị dâu không hề muốn tôi vào làm cùng công ty, chị luôn miệng chê ở đây không tốt, phải làm ca, rồi thì chế độ bạc bẽo, ông chủ ghê gớm…
    Nhưng vì tôi thất nghiệp đã lâu rất cần việc làm, lại có đứa bạn làm trong này nhiệt tình giúp nộp hồ sơ, tôi thi đỗ nên chị tỏ vẻ không vui từ đó…
    Chẳng lâu sau tôi cũng phát hiện ra bí mật của chị, khi mọi người cứ nhìn tôi chỉ trỏ sau khi biết tôi là em chồng chị.
    Ra là chị và anh tổ trưởng cặp kè với nhau rất lâu rồi. Từ khi chị chưa lấy anh tôi. Tay tổ trưởng đã vợ con đề huề, cùng vô khối bồ là các cô gái nhẹ dạ hoặc bọn công nhân mới chân ướt chân ráo vào công ty, cần phải quỵ lụy hắn mới có việc để làm.

    Những tưởng lấy chồng chị sẽ tu chí hơn, nhưng không hiểu ngoài cái quyền tổ trưởng quèn, hắn còn ma lực gì mà chị dâu tôi cứ bám riết hắn không thể rời nổi. Hắn thậm chí còn ích kỷ, không ký giấy đồng ý cho chị tham gia hoạt động giao lưu, do đoàn thanh niên phối hợp cùng công đoàn tổ chức, vì sợ thằng khác nhòm ngó chị. Hắn ngang nhiên tuyên bố với bàn dân thiên hạ rằng ngoài chồng và hắn ra, bố bảo chị cũng không dám đến gần thằng nào khác.
    1
    Hình minh họa: Corbis
    Có lần lúc ngồi ăn cơm trưa trên nhà ăn, do tôi ngồi quay lưng lại nên hắn không để ý, vẫn oang oang khoe chiến tích của mình, rằng vừa “chén” được đứa này đứa khác… Hắn không kể suông mà còn có ảnh, clip bằng chứng hẳn hoi. Hầu như ai cũng biết chuyện song chẳng dư hơi đi mách lẻo làm gì cho thêm họa, con nào ngu thì chết.
    Hắn ta luôn mang thói quen, cứ con nào “cho” hắn xong là hắn bỏ gio vào và khinh như mẻ. Dẫu chị là bồ ruột của hắn, trung thành bao nhiêu năm, song hắn vẫn cứ kể bô bô ra, nào có nể nang. Chắc chị không nghe thấy hay sao nên không biết nhục. Trong khi chắc anh trai tôi cũng không biết nên chị vẫn có thể sống sượng như thế.
    Theo tôi được biết, vợ của hắn chán chẳng thèm ghen tuông gì nữa, chỉ cười khẩy vào mặt những cái loại con gái nom thì sạch sẽ, lại được thêm cái dễ dãi, phù hợp làm trò mua vui, giải trí rẻ rúng cho chồng mình. Vì anh ta chẳng bao giờ phải tốn xu nào hết, chỉ cần nhờ cái chức quèn, cùng ba tấc lưỡi, mồm mép của mình mà thôi.
    Tôi hận nhất là cái hôm cháu tôi, là con gái của anh chị phải vào viện cấp cứu do bị viêm ruột, đi ngoài. Chị xin nghỉ cả ngày ở công ty nhưng vẫn báo với người nhà là có hàng gấp phải vào buổi chiều làm nốt, trong khi đó chị lại đến nhà nghỉ tâm sự, kêu khổ với bồ…
    Có người còn nghi ngờ chị dâu tôi đi lại với cùng lúc hai người đàn ông, khéo chẳng biết hai đứa con chị đẻ ra là con ai cũng nên.
    Tôi vô cùng căm tức thay cho anh mình, đã bị lừa dối bấy lâu nay. Tôi thấy khinh quá và thực lòng không muốn gọi con người tráo trở, lọc lõi ấy là chị.
    Tôi có nên nói với anh mình toàn bộ những gì tôi biết không?
     
    Blogger Templates