Pages

Subscribe:
Showing posts with label tâm sự. Show all posts
Showing posts with label tâm sự. Show all posts

Monday, 25 June 2018

Từng cắt đứt mạch máu vì tình yêu với chồng, không ngờ có ngày tôi cũng phản bội anh ấy

Ngày còn yêu nhau, tôi với chồng vốn không được gia đình chấp thuận. Tôi đã tìm mọi cách để được lấy anh ấy nhưng khi về chung một nhà, cuộc sống hôn nhân không như những gì tôi nghĩ.

Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi mở một cửa hàng kinh doanh đồ ăn nhanh trong 1 khu phố sầm uất và quen biết chồng tôi bây giờ. Chồng tôi lúc đó đã là trưởng phòng của 1 công ty lớn. Chúng tôi yêu nhau 1 năm rưỡi thì cả 2 đưa nhau về ra mắt 2 gia đình. Tuy nhiên, ngay từ đầu, chuyện tình cảm của chúng tôi không được gia đình 2 bên chấp thuận. Bên nhà chồng chê tôi thấp bé, kém sắc, sự nghiệp lại không bằng chồng. Chưa kể, họ còn nghĩ tôi cưới anh chỉ vì tài sản nhà anh. Bên nhà tôi thì chê nhà chồng ở nông thôn, xa xôi, nếu gả tôi về nhà ấy, sợ tôi sẽ phải chịu khổ.
Chịu quá nhiều áp lực từ gia đình, tôi nhớ có lần tôi đã cắt mạch máu tay để tự tử. May mắn rằng hôm đó, tôi đã được người nhà và chồng tôi đưa đến bệnh viện kịp thời. Tôi nhớ lúc đó, vừa đẩy xe đưa tôi vào phòng cấp cứu, anh vừa mắng tôi, vừa khóc: “Em ngốc lắm! Sao em lại làm như thế?”.
Tôi từng đau khổ, tìm đủ mọi cách để được lấy anh. Ảnh minh họa
Tôi từng đau khổ, tìm đủ mọi cách để được lấy anh. Ảnh minh họa
Kể từ hôm đấy, gia đình 2 bên có vẻ đã nhượng bộ. Từ phản đối, họ miễn cưỡng tổ chức một đám cưới nho nhỏ để tác thành cho chúng tôi. Sau lễ cưới, chúng tôi đi tuần trăng mật tại Pháp. Bạn bè nhiều người ngưỡng mộ, ghen tỵ với chuyện tình của chúng tôi.
Sau tuần trăng mật, chúng tôi trở về cuộc sống thường nhật. Cả tôi và chồng đều rất bận rộn với công việc của mình nên tần suất 2 đứa được ở bên nhau rất ít. Tuy nhiên, lúc này, chúng tôi vẫn rất yêu thương và tin tưởng nhau. Chúng tôi thường dành những ngày cuối tuần để đi du lịch nghỉ dưỡng hoặc dành cả ngày để ở bên nhau.
Tuy nhiên, tất cả thay đổi từ ngày con gái tôi ra đời. Trong quá trình mang thai, tôi nghén ngẩm, mệt mỏi nên thường xuyên cáu giận với anh. Chuyện chăn gối của chúng tôi cũng không được mặn mà như trước do tôi bị thay đổi hormone nên thường xuyên “khô như ngói”.
Trước ngày dự sinh của tôi 2 tuần, chồng tôi báo rằng anh có lịch công tác nước ngoài. Tôi không muốn để anh đi vì muốn có anh ở bên trong những giây phút vượt cạn. Tuy nhiên, anh không những không hoãn chuyến đi công tác mà còn mắng tôi rằng tôi đã cản trở anh ấy phát triển sự nghiệp. “Em sinh con thì đã có bà nội, bà ngoại đến chăm. Em cần anh để làm gì?”, câu nói của chồng làm trái tim tôi đau nhói.
Sau khi sinh, tôi bị đau lưng và rất khó đi lại. Con tôi trong tháng ngủ ngày, cày đêm, khóc ngằn ngặt khiến tôi stress vô cùng. Sau khi sinh 1 tháng, chồng tôi mới trở về. Nhìn thấy chồng, tôi mừng rơi nước mắt. Tuy nhiên, anh không yêu con, cưng nựng con như tôi tưởng. Làm bố rồi, anh vẫn giữ nguyên thói sinh hoạt như thời độc thân, đi làm về, anh chỉ chạy qua hỏi han, bế con khoảng 5 phút rồi lại đưa cho tôi. Đêm đến, chồng tôi cũng ngủ riêng, mặc tôi trông con 1 mình. Anh nói con khóc nhiều, anh không ngủ được, đến sáng mai anh lại phải đi làm sớm.
Tháng ngày ở nhà trông con với tôi quả là đầy stress và ám ảnh. Nghĩ đến thái độ và hành động của chồng, tôi trách anh rồi tự trách mình đã nhìn lầm người. Khi con tôi được 13 tháng tuổi, tôi mặc lời khuyên can từ gia đình, gửi con đi trẻ để đi làm lại. Ngay khi nghỉ sinh, tôi đã giao cửa hàng cho nhân viên trông coi, chỉ điều hành chung. Vậy nên sau khi nghĩ đến chuyện đi làm, tôi muốn xin vào một công ty xuất khẩu thủy sản, làm công việc mà mình yêu thích. Vậy là lần đầu tiên sau gần 2 năm, tôi được mặc bộ quần áo đẹp, trang điểm đậm và... có đồng nghiệp.
Tôi đã tìm thấy hạnh phúc mới và không có ý định sẽ quay về với chồng. Ảnh minh họa
Tôi đã tìm thấy hạnh phúc mới và không có ý định sẽ quay về với chồng. Ảnh minh họa
Ở đây, tôi đã gặp và yêu Minh - người tình bí ẩn của tôi bây giờ. Minh trẻ hơn tôi 2 tuổi. Sự tốt bụng, hài hước của Minh dần dần làm tôi xiêu lòng. Chính tôi là người đã chủ động tấn công Minh. Thấu hiểu tình cảnh của tôi, Minh đến bên tôi rất nhẹ nhàng. Chúng tôi hẹn hò bí mật và chỉ tranh thủ gặp gỡ nhau ở nhà nghỉ mỗi buổi trưa. Tôi biết, Minh chỉ coi chuyện với tôi là qua đường, Minh sẽ không bao giờ chịu cưới tôi nhưng tôi không thể ngừng lao theo cuộc tình đầy đam mê này.
“Cái kim trong bọc có ngày cũng lòi ra”, trong 1 lần bước ra từ nhà nghỉ với Minh, tôi tá hỏa khi thấy chồng tôi đã chờ sẵn. Không ngần ngại, anh cho tôi 1 cái tát như trời giáng vào mặt. Khi về nhà nói chuyện, chồng tôi chửi mắng tôi rất nhiều, anh cho tôi cơ hội để từ bỏ “thằng trẻ ranh” kia để quay về với gia đình. Nhưng bây giờ, tôi không muốn quay về bên anh ấy nữa. Tất cả những gì tôi muốn chỉ là chấm dứt cuộc hôn nhân này!
Theo Quỳnh Trang
Dân Việt

Thursday, 7 June 2018

"Tình dục với đàn ông như không khí để thở, em không muốn thì thôi, anh đi gái"

Em mới sinh con được hai tháng. Vì lần đầu làm mẹ, con em lại khó, hay quấy khóc nên em mất ngủ liên miên. Em luôn ở trong tình trạng thiếu ngủ vì chồng không chịu thức đêm trông con giúp. Mệt mỏi là vậy nhưng chồng em không hiểu, lại còn nói những lời vô cùng phũ phàng cay đắng.
Em mất mẹ từ sớm, bà nội ở gần những cũng thi thoảng mới ở lại đêm giúp em vì ông nội cũng đau ốm suốt. Vậy nên từ khi sinh, hầu như chỉ có hai mẹ con xoay xở với nhau. Không có mẹ chỉ bảo, em chẳng có kinh nghiệm gì lắm nhưng được các chị đồng nghiệp bảo sau thời gian sinh, kiêng quan hệ vợ chồng càng lâu càng tốt.
Các chị ấy nói rằng vì sau sinh, phụ nữ thường bị mất sức, các cơ quan sinh sản cũng chưa hồi phục, quan hệ sớm có thể gây tổn thương hay bị bệnh hậu sản gì đó. Hơn nữa sau đợt chuyển dạ đau đẻ kéo dài, em cũng bị ám ảnh. Có lẽ vậy mà em thực sự cảm thấy sợ khi nghĩ về chuyện đó.
Nhưng chồng em thì xem ra không bận tâm gì đến cảm giác của vợ. Sau sinh ba tuần, anh đã mon men đòi hỏi. Em không chịu nên anh thôi. Rồi lần thứ hai thứ ba, em vẫn nói em chưa được khỏe vậy là anh cáu. Anh nói em có con rồi giờ chỉ chăm chăm lo cho con không cần chồng nữa. Nói một vết khâu chỉ ba bốn mũi chỉ, làm gì đến hơn một tháng vẫn còn đau?
Rồi bữa vừa rồi, anh đi nhậu về khuya, có tí men, đối với vợ gần như là cưỡng bức. Bình thường đã khó chịu, giờ nghe lè nhè mùi rượu em lại càng không chịu nổi. Em cự tuyệt đến cùng. Chồng em bật dậy, lại rời khỏi nhà. Trước khi đi anh ném lại một câu đầy hằn học: “Tình dục với đàn ông cần thiết như không khí để thở, như cơm phải ăn , nước phải uống hàng ngày. Thôi được, em không muốn thì thôi, anh đi gái”.
Từ hôm đó đến nay đã hơn một tháng rồi, chồng tuyệt nhiên không hề đòi hỏi nữa. Nhưng anh vắng nhà thường xuyên, kệ vợ một mình với con ở nhà. Trước đây anh không như vậy, dù tính vẫn khá ham chơi. Chỉ từ ngày em sinh con, tính anh ấy bất ngờ đổi khác. Em nói với mẹ chồng, mong mẹ chồng góp ý nhắc nhở. Không ngờ mẹ chồng nghe xong còn “nổi đóa” với em:
- Trời ạ, có ai dại như con không. Đàn ông con trai hay bồ bịch ngoại tình nhất là thời gian vợ bầu bì ở cữ, không ngọt ngào dỗ dành nó thì thôi lại còn đẩy nó ra khỏi nhà. Mẹ hồi xưa, đẻ xong hai tuần, ông ấy đã vào giường rồi, thằng lớn mới bốn tháng đã có bầu thằng bé. Gần chồng sớm, đẻ liền tù tì, đến từng này tuổi rồi có thấy bệnh tật hay hậu sản gì đâu. Làm vợ chiều chồng hết cái hết nước mà có thằng còn đi ngoại tình, huống chi không khôn không khéo, chồng nó đi gái còn trách ai được.
Người ta nói, là con dâu đừng mong mẹ chồng bênh vực đúng là không sai. Em thấy người ta sinh nở được chồng chăm sóc nâng niu, còn em thì bị đối xử như thể đã làm gì mắc lỗi. Chồng không chia sẻ đã đành, còn làm mình làm mẩy thờ ơ nói những lời cay đắng, lại còn thêm mẹ chồng hùa vào nữa, em thực sự vô cùng buồn tủi.
Là em vụng dại không biết chiều chồng, không hiểu tâm lý đàn ông, hay là do chồng em quá vô tâm, vô tình, quá đáng. Bạn em đến chơi, nghe em kể xong lắc đầu nguầy nguậy: “Mày coi chừng xem có ở đời ở kiếp với lão được không chớ tao thấy có chồng như vậy còn khổ nhục hơn là không có”.
Bạn em nói vậy, chẳng phải là khuyên em ly hôn sao? Em vừa mới sinh, con còn đỏ hỏn, chỉ vì chuyện này mà đã tính đến chuyện bỏ chồng có phải là căng quá hay không?
N. Thúy
 
Blogger Templates