Sếp cũ của tôi nổi tiếng khó tính, hay
để ý, nói móc nhân viên, nhiều khi khiến nhân viên xấu hổ. Nghe tin sếp
chuyển đi nơi khác, nhân viên công ty tôi vui ra mặt..
Bài học về thái độ làm việc
Đó là những ngày tôi mới vào công ty,
khi ấy tôi vừa ra trường, kinh nghiệm bằng không và kiến thức chỉ có
trên sách vở. Tôi được nhận vào làm không phải vì giỏi giang gì mà nói
thật rằng nhờ vào mối quan hệ, chính vì có được công việc quá dễ nên
thái độ làm việc của tôi hời hợt lắm.
Bởi mới vào công ty nên tôi được giao
làm những việc hết sức nhẹ nhàng mang tính chất làm quen, thế nên thời
gian rảnh của tôi nhiều lắm, đáng nhẽ thời gian rảnh ấy là thời gian
dành cho tôi nghiên cứu công việc thì tôi lại chăm chăm lướt web, chát
facebook, rồi cắm tai nghe xem video…
Bởi ai cũng biết tôi vào công ty nhờ mối
quan hệ nên dù khó chịu cũng không ai nhắc nhở tôi. Sau một thời gian
“thả” cho tôi quen môi trường, sếp gọi tôi vào phòng giao việc, tôi tự
tin nhận, khi nhận việc rồi tôi liếc nhìn hạn hoàn thành, còn những chục
ngày nữa nên tôi ung dung để gọn tập tài liệu sang một bên mà không hề
động đến.
Chỉ còn vài ngày nữa tới hạn nộp tôi mới
sờ đến tập tài liệu thì ôi thôi, tôi không ngờ nó khó khăn và phức tạp
vậy, mà thật ra lúc đó việc ấy không hề khó khăn nhưng vì tôi mới vào
làm nên thấy khó khăn lắm.
Công việc không hoàn thành, chính sếp đã
mắng tôi thậm tệ, phê bình thái độ làm việc thiếu nghiêm túc, không tập
trung của tôi và còn bảo rằng nếu tôi không làm được việc thì xin nghỉ.
Tôi đã nghĩ đến việc xin nghỉ, nhưng rồi
sau khi bình tĩnh lại, tôi đã nhận ra những lời sếp nói hoàn toàn đúng.
Hôm sau tôi đã dũng cảm xin lỗi sếp và sẵn sàng nhận lại công việc ngày
đêm làm để hoàn thành chỉ tiêu.
Sáng sớm chị em chúng tôi thường tụm
năm, tụm bảy để ăn sáng, vừa bước vào phòng làm việc là sặc lên mùi đồ
ăn. Hẳn chúng tôi vẫn sẽ tranh thủ mang đồ ăn sáng đến công ty như vậy
nếu không có một ngày nọ khi chúng tôi đang ăn, sếp vào và nghiêm khắc
nhắc nhở.
Khi ấy, chúng tôi xấu hổ lắm, bị phê
bình bất lịch sự, ảnh hưởng đến người xung quanh và không có ý tứ khiến
nhiều chị lớn tuổi giận tím mặt. Nhưng tôi thì tự nhận được bài học cho
riêng mình, nếu không có sự nhắc nhở của sếp tôi không biết rằng mình
thật sự đang tự biến mình xấu xí đi trong mắt những người khác.
Cũng có khi, có anh đồng nghiệp ở công ty vào nhà vệ sinh nói chuyện riêng rồi quát tháo ầm ĩ. Có lẽ anh nghĩ rằng trong nhà vệ sinh chỉ có mình anh thôi, nên tha hồ nói, không ngờ nhà vệ sinh kín, tiếng vang, cả bên ngoài cũng nghe thấy.
Sau đấy họp cơ quan, sếp đã nhắc nhở
chung anh em phải lịch sự khi nói chuyện điện thoại riêng tư ở công ty.
Anh đồng nghiệp xấu hổ, còn nhiều chị em gái thì xì xèo rằng sếp khó
tính, sếp soi mói, có phải ai cũng có phòng riêng như sếp đâu, sếp không
biết thông cảm cho nhân viên… Nhưng riêng tôi thì thấy việc giữ ý tứ
khi giải quyết việc riêng ở công ty là cần thiết lắm.
Công ty toàn người trẻ nên nhiều người
mặc đồ khá thoải mái, nam giới thường mặc áo phông, quần bò, đôi khi
biến tấu áo phông in hình đầu lâu, quần bò mèo cào sờn rách. Còn chị em
gái thường thích mặc váy, hẳn chị em nữ mà mặc váy thì rất đẹp, nhưng có
những “thảm họa” không thể chấp nhận được khi chị em khoác váy lên
người.
Những cô ngấn mỡ còn mặc váy bó, những
nàng chân cong thì ham diện váy ngắn, mà cô nàng béo ụ lại thích váy
xòe… tạo nên một sự hỗn loạn trang phục nơi công sở.
Trước sự nhộm nhoạm trang phục của công
ty, sếp đã nhắc nhở thẳng thắn từng người và yêu cầu mọi người phải mặc
đồ đồng phục trong giờ làm việc. Nhiều người tỏ ra ức chế, không thích
nhưng rồi cũng phải thực hiện.
Tuy nhiên, giờ đây nhìn lại phong cách
ăn mặc của tôi, tôi có thể tự tin rằng dù tôi có đến bất cứ công ty nào
họ cũng thấy tôi chuyên nghiệp hơn qua những trang phục công sở nền nã
mà tôi có.
Vậy đấy, qua ba năm làm việc cùng sếp
tôi đã trưởng thành hơn rất nhiều để rồi tôi được như ngày hôm nay
chuyên nghiệp, tự tin. Giờ thì tôi nhận ra, có lẽ sếp tôi không phải là
người khó tính.



0 comments:
Post a Comment