Ai ngờ sau vụ đánh ghen ầm ĩ khắp công ty, nhân viên mới biết bồ của sếp là một nhân viên mới vào, tuổi đã thuộc hàng U50!
Sếp
Chung vốn nổi tiếng là một vị sếp tài giỏi, khó tính và nghiêm túc.
Trước giờ vẫn chưa có điều tiếng gì về sếp ở công ty ngoài việc sếp rất
kiệm lời và khó tính trong công việc.
Thi thoảng đám nhân viên rỗi chuyện cũng
lời ong tiếng ve về mấy cô thư kí, trợ lý và nhân viên thân cận với
sếp, rằng “do khéo léo giấu diếm thôi, chứ mỡ treo miệng mèo, hơ hớ thế
kia thì ông nào nhịn được!”.
Nhìn chung, ai cũng đoán mò rằng bồ của sếp nhất định là một trong số các “nữ tướng” hầu cận sếp.
Nhưng, cũng chỉ là có việc để bàn ra tán
vào lúc trốn việc. Chứ tiếng đồn cụ thể về sếp thì chưa ai được nghe
hoặc chưa ai dám tung tin bao giờ, vì thế cho dù có “ăn hối lộ” của vợ
sếp là bà Hoa thì cũng chả có tin gì để mật thám cho bà. Mỗi lần bà hỏi
“có gì không?” thì mấy đứa trót hưởng bổng lộc của bà lại phải bịa ra
một số câu nghi vấn “em thấy hôm nay sếp cười với cô Lê, mà chưa bao giờ
sếp cười với bọn em cả”. Sự thể cũng chỉ đến vậy, còn sếp đi đâu, làm
gì, với ai ngoài công ty thì có lẽ sếp bà lại đầu tư thêm một khoản để
thuê thám tử.
Thói đời, ai mà chẳng nghĩ “trâu già
khoái gặm cỏ non”. Thế nên khi sếp tuyển thêm một kế toán nữa về làm
việc, lại ngồi cùng trong văn phòng riêng của sếp với cô trợ lý, thì ai
cũng nghĩ đó là mưu của sếp bà gài tay trong vào tận trong phòng riêng
của sếp để triệt tiêu âm mưu tình tang của sếp với cô trợ lý vừa đẹp vừa
khôn kia.
Cô Mỹ năm nay 42 tuổi. Mắt đã hằn vết
chân chim rồi nhưng nhìn qua cái nhan sắc mặn mà ấy cũng đủ biết thời
trẻ cô có một nhan sắc không phải dạng vừa. Dù cho thân hình không còn
thon gọn nhưng thần thái của một người đàn bà từng trải trông vẫn rất
thu hút đàn ông. Phải cái tội cô ít nói quá, nhân viên mới dù tuổi cao
nhưng cũng nên hòa đồng với đồng nghiệp một chút, đằng này cứ im ỉm cả
ngày, trưa đi ăn muốn mời đi chung để giao lưu cũng chả thấy mặt đâu cả.
Ai hỏi gì trả lời nấy, nhìn chung cô Lê cũng không muốn giao lưu gì với
đám nhân viên trong văn phòng, cũng không phải là một người nổi bật gì
nên đám mật thám của sếp bà cũng chẳng thèm chú ý.
Cho đến một hôm trời quang mây tạnh,
bỗng dưng sếp bà không hiểu vì động cơ gì mà lao vào công ty như gió,
đạp tung cửa phòng sếp rồi lao vào bạt tay cô Lê. Cô Lê choáng váng chưa
kịp phản ứng thì đã thấy sếp bà chu tréo lên “à, con đĩ! Giờ chúng mày
lại còn dám chung chạ với nhau ngay ở đây nữa cơ đấy! Tình cũ không rủ
cũng tới à? Được! Hôm nay tao không cho mày một trận nên thân thì chắc
mày sẽ vẫn chửi thầm sau lưng tao đúng không, con đĩ cướp chồng?”. Vừa
đay nghiến bà Hoa vừa lao đến tẩn cho cô Lê một trận, sức ghen tuông đến
mất trí của sếp bà khiến cô Lê tơi tả. Cô cứ chịu trận trong im lặng.
Đám nhân viên xôn xao hết cả lên. Đứa
gọi điện báo sếp, đứa xông vào can thì bị sếp bà chỉ thẳng tay vào mặt
“đứa nào dám vào bênh nó tao đuổi việc!”. Nghe thế, chẳng đứa nào dại gì
mà bôi mật vào người cho kiến nó đốt, cứ đứng đó xem kịch hay của hai
bà tranh nhau một ông rồi xì xào bình phẩm.
Lát sau thì mới thấy nhân vật chính đi
vội đến, mặt rất căng thẳng. Sếp Chung vào đến nơi thì thấy nhân tình
sưng hết mặt mũi, hiện trường bung bét hết cả. Sếp gầm lên với bà cả “cô
làm cái trò gì vậy? Cô biết đây là đâu không?”, bà Hoa nhếch mép “vậy
anh biết đây là đâu mà dám mang cả con đĩ này đến đây? Anh đừng tưởng
anh làm gì sau lưng tôi mà tôi không biết nhé! Anh tằng tịu với nó bao
nhiêu năm, bỏ rồi mà vẫn thèm à? Nó hơn tôi cái gì mà phải lôi nó về đây
để chim chuột với nhau?”.
“Bốp” một cái bạt tay như trời giáng vào
mặt bà cả. Sếp Chung ném cái nhìn khinh bỉ vào mặt bà Hoa rồi bảo “Viết
đơn đi, nếu không tôi sẽ viết! Loại đàn bà như cô, chỉ nên sống một
mình rồi chết già trong cô độc thôi!”. Sếp cởi cái áo vest của mình ra
khoác lên người cô Lê rồi dìu cô Lê đi trong bao ánh nhìn soi mói của
đám nhân viên vừa xem được một vở kịch hay.
Hôm sau, hôm sau nữa. Vẫn thấy sếp đi
làm bình thường, cô Lê thì không thấy đâu. Sếp vẫn thế, vẫn nghiêm túc
và khó tính như thường. Vẫn chỉ nói những vấn đề quan trọng của công
việc và lại im lặng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Đám nhân viên cũng chẳng vì chuyện sếp
có bồ mà dám coi thường sếp. Thi thoảng cũng ngóng tiến độ li hôn của
sếp với bà Hoa và chép miệng rỉ tai nhau “cứ tưởng sếp nào cũng chỉ
thích gái trẻ chứ!”.



0 comments:
Post a Comment